Thứ Hai, 1 tháng 9, 2014

Đã bao giờ anh từng nghĩ về em, như em vẫn nghĩ về anh

Đã bao giờ anh từng nghĩ về em, như em vẫn nghĩ về anh

Vẽ anh lên màu nỗi nhớ, để gió cuốn bóng hình người thương về hiện hữu ngày bên cạnh trái tim bé bỏng đã hao mòn chờ trông... Cứ ngỡ cứ mơ về ngày hai đứa chung đôi bước tới sảnh trải đầy màu hoa tươi thắm.. Nào ngờ giấc mộng ấy đã lụi tàn ngay cái giờ phút thiêng liêng đó.


Có những ngày như thế, khi mà em bỗng dưng yếu lòng đến cạn kiệt như một chiếc thuyền bị bỏ rơi ngoài biển. Có những ngày dường như sự mạnh mẽ, gan lỳ trong em bỗng tan chảy, có những ngày vỏ bọc tự trấn an mình rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn bị bóc trần, em thực sự thấy mình không ổn, không ổn tí nào khi thiếu anh. Những tin nhắn viết rồi xóa, bàn tay muốn bấm số gọi anh ngập ngừng, em thực sự cảm thấy mình cô đơn và cần anh hơn bao giờ hết.



Yêu một người vô tâm, trái tim sắt đá như anh thật đáng sợ...

Anh là người lạ -người lạ ấy giờ đã thành quen, quen nên cứ nghĩ không mất đi đâu được mà sợ, sự hiện hữu trong nhau cố nhiên trở thành tất yếu. Vậy mà có đôi lúc vẫn thấy chông chênh đến lạ kỳ, đơn côi đến là kỳ, ngay cả bản thân em cũng thấy khó hiểu. Là yêu chưa đủ, thương chưa đến, lo nghĩ xa xôi mà thôi, hay ấy là dấu hiệu của cuộc chia ly sắp sửa xảy ra?
Em đa nghi tình cảm mà em dành cho anh, không rõ là yêu, là thương hay chỉ đơn thuần là quý mến? Em ích kỷ giấu anh sự chờ đợi của bản thân – chờ đợi một người đã bước ngang qua đời em để rồi xa mãi, để rồi em chỉ biết ngóng trông. Tình cảm giống như một vòng tròn, và chúng ta là những điểm A, B, C nào đấy trên đó, cách xa nhau một khoảng và cứ đuổi theo nhau mãi.

Tình yêu đến rồi đi hệt như những cơn mưa ngâu. Đến rồi để lại trong ta nhiều hoài niệm về nhau. Em chỉ là người con gái đi ngang qua cuộc đời anh .Em không đặc biệt, không xinh đẹp, không tài giỏi như bao cô gái khác để níu giữ anh lại. Em biết điều đó, em bất lực rồi để mất anh.



Yêu thương đã đủ hay chỉ là cảm xúc nhất thời. Có phải bản thân em sống vội muốn nhanh chóng có người thương mà vô tình cắt đứt giai đoạn, rồi lại nhận ra, yêu thương này chẳng đâu vào đâu? Đã bao lần khóc, bao lần đau, bao lần tự nhủ rằng bản thân sẽ chẳng vì ai mà hi sinh nữa nhưng tại sao vẫn lao vào đó thôi. Phải chăng là vì cuộc sống vội vã bắt em phải tìm kiếm bến đỗ mới cho cuộc đời. Hi sinh bao nhiêu nữa thì tình yêu nhận được mới thực sự vẹn tròn.

Giờ đây  ngồi ngắm những nhành hoa bên cửa sổ, em chợt nhận ra chúng thật đẹp, mà sao chưa bao giờ em nhận ra điều đó trước đây, phải chăng vì đường phố tấp nập khiến bước chân không thể dừng, để thấy phía trước toàn là chông gai, mà ít ai thấy được điều tuyệt vời đến từ những điều nhỏ bé nhất.

Bây giờ em chẳng còn là đứa bé lóc nhóc suốt ngày chỉ biết một từ mẹ, hai từ ba ơi. Ngày chẳng còn là đứa trẻ sớm bắt bướm tối thả diều. Thời gian không dừng lại, và con người cũng như thế. Chỉ có những ngày cho phép bản thân em dừng lại đôi chút, để nhìn lại, để nghỉ ngơi và để tiếp tục.

Tháng 9 về, những cung đường lại vàng thêm nỗi nhớ, nhớ những tiếng xôn xao, cười nói....nhưng thời gian trôi con người chẳng ai có thì giờ để nhớ, vậy là tự mình độc bước.





  

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét