Thứ Tư, 22 tháng 4, 2015

HẾT YÊU, EM CŨNG KHÔNG MUỐN MÌNH LÀ BẠN.


Anh! Cuối cùng thì em đã nhận ra rằng anh không yêu em như em đã tưởng tượng. Cứ ngỡ anh yêu em rất nhiều, cứ ngỡ anh thương em rất nhiều... nhưng sự thật lại chỉ có mình em. . . .
Khi anh nói lời chia tay, trái tim em tưởng chừng như vỡ vụn. Rồi em bật cười trong nước mắt khi anh xin em một tình bạn chân thành. . . .
Tình yêu đối với anh có lẽ đơn giản thế, nhưng với em thì không thể. Đồng ý rằng chúng mình đã từng là bạn trước khi yêu nhau, điều đó không có nghĩa là sau khi hết yêu
chúng ta lại là bạn. Anh có thể nhưng em thì không!
Sao chúng ta có thể là bạn khi anh bỏ em để yêu người con gái khác. Bởi sau vết thương lòng anh đem lại cho em, em
không đủ vị tha để biến tình yêu của em thành tình
bạn. Bởi tình yêu em dành cho anh đã quá sâu sắc khiến em không thể quên. . . .
Không thể là bạn khi lúc nào em cũng nhớ đến anh, nhớ đến những gì mà chúng ta đã có. Không thể là bạn khi em sẽ phải kìm nén lòng mình nghe anh kể về người yêu anh hiện tại, cũng không thể dũng cảm đứng nhìn anh và cô ấy sánh bước bên nhau.
Em cũng không muốn là người mà anh tìm để tâm sự
những lúc anh giận hờn với người ta, em sợ em sẽ càng thấy thương anh hơn. Cứ như thế thì em sẽ không thể quên được anh mất.
Em sợ chính em sẽ đưa mình vào một cuộc tình tay ba vô vọng giữa em, anh và cô ấy. Lúc đó em sẽ càng đau khổ hơn... vì người anh yêu không còn là em.
Anh! Hãy để tình yêu em ngủ yên anh nhé! Đừng tìm cách đánh thức nó dậy bởi bất kì lý do gì. Em không muốn trái tim mình thêm một lần đau nữa. Anh hãy cứ cho em là quá khứ và xin anh đừng cảm thấy hối hận khi đã yêu em. Tất cả em sẽ giữ cho riêng em, chỉ riêng em mà thôi: Một tình yêu, một hạnh phúc, một nỗi đau...
Và khi hết yêu rồi, em cũng không muốn chúng mình làm bạn...

Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2015

Hạnh phúc ???????????????

Nếu biết được sự hối tiếc trong lòng em bây giờ có lẽ anh sẽ buồn lắm phải không anh? Nhưng thực sự bây giờ em phải nói em hối tiếc rất nhiều thứ,em bỏ lỡ tất cả những hạnh phúc để tin rằng em sẽ hạnh phúc hơn khi bên anh.
Cái cách mà em và anh chạm vào cuộc đời nhau thật tình cờ. Mình va vào nhau như định mệnh của tạo hóa rồi cũng xa nhau theo cơn gió của duyên trời.
Ngày gặp anh, em là cô gái nhỏ mong manh nhưng mang trái tim khao khát một yêu chân thành nhất.. Nhưng không! Đó không phải là cái mà người ta vẫn gọi là ” đời đời, kiếp kiếp”, em và anh chỉ là cái gì đó thoáng qua, vội yêu rồi vội tan…
Ngày em biết trái tim anh đang ở nơi khác, em như chết lặng. Cái hồn nhiên vui vẻ ngày nào tan vào gió, mọi thứ ngày càng hanh hao. Biết trách ai đây khi hai ta đều bắt đầu quá vội.

Nhưng có lẽ anh sẽ không biết một điều, em đã yêu anh bằng cả trái tim mình. Dù nhanh, dù vội nhưng vẫn là tình yêu. Yêu anh nên em đau đớn biết nhường nào khi thấy nụ cười của cô gái ấy, yêu anh nên em nghẹn ngào khi đọc những dòng tin nhắn của anh và cô ấy dành cho nhau. Em ôm trọn tất cả vào mình chỉ để mong níu giữ lại chút yêu thương mong manh sắp vụn vỡ.
Nhưng thật khó phải không anh khi anh luôn phải giấu đi tất cả. Anh giấu đi cô gái mà em đã biết còn em, em giấu đi nỗi đau mà anh không biết. Anh vẫn bên em, vẫn hiền từ như hạt nắng ấm chỉ để mong em không buồn rầu. Em vẫn cố cười, vẫn nhỏ bé, vô tư để che đi một trái tim khô héo.

Giờ đây em chỉ còn biết ngồi nhìn anh hạnh phúc bên người khác,những người nhẽ ra có thể mang đến hạnh phúc cho em bên người khác.Cuối cùng em trắng tay em ngoài trái tim vụn vỡ em chẳng còn gì hết.Em héo úa từng ngày,cái hạnh phúc mà biết bao người nhìn và nghĩ em đang có khiến em héo úa.EM cười trong nước mắt,cười trong cay đắng.Phải em hạnh phúc,hạnh phúc với tình yêu em vượt qua mọi thứ để hi vọng có thể giữ được,có thể trọn vẹn.
Một cô gái như em ai nghĩ rằng đang phải đau khổ trong tình yêu,một cô gái như em ai cũng nghĩ rằng đang có vô vàn người theo đuổi và chỉ cần ngồi mà lựa chọn thôi.Nhưng liệu có ai biết em có lúc phải đấu tranh phải giành giật tình yêu về cho mình.
EM có trái tim của anh,phải em có nhưng nó có là gì? nó có đủ lớn để vượt qua mọi thứ đâu........................