Thứ Ba, 3 tháng 2, 2015

những ngày em không yêu anh

Là những ngày em yêu bản thân mình nhiều hơn, lúc đó em mới thực sự hiểu rằng nếu không biết tự yêu thương mình cho thật tốt thì không thể yêu thương người khác một cách trọn vẹn được.

Có những ngày cuối mùa đông, trời bỗng trở vội gió, lòng em trở vội yêu thương sang một trang khác. Trái tim trống hoác, ngờ nghệch chính bản thân mình có còn yêu anh nữa không. Mọi thứ cứ lãng đãng trôi đi nhẹ nhàng, kể cả tình yêu và những đợi chờ. Là những ngày em muốn tình yêu của mình dừng lại một lát.
Có những ngày bình lặng, tim nằm ngoan ngoãn một góc chẳng còn cựa mình tỉnh giấc lúc nửa đêm mỗi khi đông tràn. Dạo gần đây, mỗi bận đêm về, gió cứ thốc mạnh vào khung cửa sổ, em không còn xuýt xoa đôi bàn tay vào nhau, cũng không nhìn chăm chăm vào phía xa hun hun bóng đen. Cũng dạo gần đây, yêu thương trong em tự mở, tự khép.
Em vẫn đang yêu một người, yêu nhiều lắm, không có cái cớ gì để em thôi yêu anh hết. Nhưng anh biết không, người ta bảo trời còn có lúc nắng lúc mưa, huống chi là lòng người.
Trong suốt những năm tháng trái tim em dành trọn cho anh, em biết có những ngày em không yêu anh, chỉ là “những ngày” theo số ít thôi anh nhé. Chẳng phải chuyện tình mình trắc trở, lo âu; cũng chẳng phải người này hay người kia gây ra lỗi lầm gì; chỉ là có những ngày em muốn tim mình bình yên. Là những ngày tim chỉ thuộc về tim thôi chứ không thuộc về ai khác và cũng không chứa thêm ai khác. Anh hiểu chứ!
Có những ngày em không yêu anh... 1
Những ngày ấy, có lẽ em sẽ quan tâm anh ít đi một chút, ít gặp gỡ, ít nói chuyện và ít yêu thương. Anh đừng vội giận hờn, trách móc em vô tâm và vội kết luận rằng : “Em không còn yêu anh nữa sao”.
Trái tim nhiều khi cũng thật trái tính, không có lý lẽ, cứ khăng khăng làm theo ý nó; giống như cái cách mà chúng ta yêu nhau vậy, không lý do. Em tôn trọng trái tim mình, cũng là tôn trọng chính tình yêu của chúng ta.
Có những ngày em không yêu anh…
Là những ngày em yêu bản thân mình nhiều hơn, lúc đó em mới thực sự hiểu rằng nếu không biết tự yêu thương mình cho thật tốt thì không thể yêu thương người khác một cách trọn vẹn được.
Nhưng ngày này, em sẽ tự thưởng cho mình những giây phút tĩnh lặng nhất, nhâm nhi một tách café cạnh giàn hoa tigon đang có nắng rớt. Lật dở từng trang sách cô bạn tặng từ lâu mà chưa kịp đọc, tủm tỉm cười khi nhìn nét chữ xiêu xiêu của lũ bạn thời còn là sinh viên. Thấy tim mình thật an yên, nhẹ tênh…
Những ngày nay, dù mưa rơi ngoài phố, em cũng sẽ không ngồi ngẩn ngơ nghĩ về những chuyện xưa cũ đã nhạt phai theo lắm tháng nữa. Ai cũng cần phải buông bỏ những thứ không thuộc về mình để tìm kiếm một nơi thực sự dành trọn cho bản thân.
Những ngày em không yêu anh, em sẽ dành thời gian cho bạn bè, cho nhiều mối quan hệ khác mà em đã bỏ quên đến nỗi phủ đầy rêu phong một nơi nào đó. Giờ em có thời gian mà, em không còn bận yêu anh nữa…
Những ngày như thế anh đừng buồn nhé, chỉ yêu nhau bình lặng như thế thôi chưa đủ. Có lẽ đôi khi mình nên dành ra một khoảng trống nho nhỏ để yêu lấy bản thân mình và yêu thêm những mối quan hệ khác. Để lúc đó mình nhận ra tình yêu không phải duy nhất nhưng thiếu nó cuộc sống sẽ nhạt nhẽo làm sao.
Rồi em sẽ lại yêu anh, nồng nàn và tha thiết. Ngoài kia có những hạt mưa xuân lất phất bay. Đợi xuân về mình yêu nhau thêm anh nhé, yêu bù những ngày em không yêu anh…

Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2015

ghen người cũ

Người cũ - người mà em lo sợ hơn tất cả các cô gái xinh đẹp bên cạnh anh - bởi lẽ thường thôi, người cũ là người anh từng yêu, từng thương, từng gắn bó. Người đã cùng anh tay nắm tay dạo quanh nhiều con phố, người đã cho anh hiểu lắm những hơi ấm yêu thương, người cho tim anh màu hồng khi tình yêu say đắm, người làm anh nhớ trong suốt nhiều tháng cách xa. 
Buông tay người cũ,  chủ ý từ anh. Và anh thấy không, chỉ là quên một thời gian, rồi chán một lúc, đến cuối cùng, người mà cô ta chọn vẫn lại là anh. 
Nhưng tiếc thật
Chúng ta vướng vào tình tay ba - đối với em là trớ trêu nhất quả đất. Em loay hoay mãi, khập khiễng mãi không hiểu ai mới đúng là người thứ ba. Em đã từng bảo mình không chấp nhận tình yêu mà lại có một người xen giữa, một là em đi, hai là người chen ngang bỏ.
Nhưng tiếc quá, em đã yêu anh nhiều đến độ không đủ can đảm để buông tay.
Ghen với người cũ, chuyện bình thường mà anh. Huống hồ anh chưa bao giờ quên đi tình cũ, cũng mủi lòng trước sự trở lại của tình yêu, chỉ là anh thương em mà anh lại còn yêu người ta nữa nên không biết phải quyết định thế nào cho vẹn lý vẹn tình.
Rồi cũng tiếc, em lại dễ dàng chấp nhận để anh không cần quyết định phải dứt khoát với một ai.
Thời gian bên em, anh phải chịu đựng bao lần em trẻ con giận dỗi, phải dỗ dành khi lòng cũng tức răm rắp vì có phải lỗi của anh đâu. Em nhõng nhẽo làm anh đôi lần khó chịu, em khó chiều khiến anh phải bao bận lao tâm.Em viện ra đủ thứ để có thể khiến anh ghen để e có thể biết anh có yêu em nhiều hay không?. Mà cái em quá đáng nhất là cứ nhắc mãi chuyện người ta với cái giọng ghen tuông đáng ghét.
Mà anh ơi tiếc thật, chúng ta tin nhau vậy, có dễ để buông tay?
Anh không hiểu được em,cũng như em cũng chẳng hiểu đươc anh vì vậy mà chúng ta đã 
Mà anh ơi tiếc thật, chúng ta yêu nhau vậy, mà lại dễ dàng  buông tay?
Anh không hiểu được em,cũng như em cũng chẳng hiểu đươc anh vì vậy mà chúng ta đã vô tình đẩy nhau ra khỏi cuộc đời của đối phương ,để rồi cả hai cùng đau đớn vì người mình yêu.Cái cách em thử anh thật tàn nhẫn phải không anh? Tàn nhẫn với anh ,với em và với cả họ,nhưng biết làm sao được khi yêu em mất đi lí trí rồi,khi yêu vào rồi em mới biết mình chẳng mạnh mẽ như mình tưởng.Cuộc sống cam go thế nào,khó khăn ra sao em vẫn đứng dậy và tự lập bằng đôi tay mình nhưng trong tình cảm em lại không thể em lại lụy đi theo nó.Nhưng cuộc sống nó khác tình cảm nhiều lắm anh không hiểu ư? Tình cảm con người ta ích kỉ hơn rất nhiều,cuộc sống nếu không giàu bằng con đường này ta có thể tìm con đường khác nhưng tình yêu không thể nào không yêu người này lại quay sang yêu người khác được anh à.Nếu dễ dàng như vậy em đã chẳng đợi đến ngày anh nói yêu em để lựa chọn yêu một người đâu.Với một cô gái như em thì liệu có khó khăn để kiếm một người bừa để yêu không anh?
Trong cuộc sống em vẫn là cô gái như ban đầu anh quen anh à chưa thay đổi bất cứ gì,em cũng vẫn phải cố gắng trải qua những trò đùa của con người để cố gắng làm việc đó anh không nhận thấy sao? Nhưng tình cảm anh bắt em manh mẽ như thế nào đây? Em cũng là con gái ,em phải biết ghen biết sợ nếu người mình yêu vô tình lao vào vòng tay người khác chứ? Lại nhất là với người cũ người luôn săn đón và cố tình dùng mọi cách lôi anh về từ tay em.Vậy nếu em không tìm cho mình điểm nắm một ngày anh bỏ em lại thì em sẽ tồn tại ra sao?tồn tại thế nào? Sao anh không nhận thấy dãu nói bao lời đắng cay em cũng đã bỏ anh lại chưa?Em trân trọng những giọt nước mắt anh dành cho em nhiều đến mức nào anh không hiểu ư? Bao đêm em thức nói chuyện có bgio anh nghĩ rằng là em tâm sự với bạn em chưa?

Em quen người ta trước anh đó nhưng anh có thấy em đi chơi không? có thấy em hay ra ngoài gặp gỡ mọi người không? Dù em có vô vàn mỗi quan hệ thì nó dừng lại ở điểm nào? Rồi yêu anh đi ra ngoài có bao nhiêu lần là không có anh …còn anh bao nhiêu lần ra ngoài không có em?E biết anh không vui mỗi lần em ra ngoài gặp người khác vì vậy em từ chối hết với biết bao lí do còn anh bao nhiêu lần ra ngoài để gặp người khác?bao nhiêu lần anh để em lại căn nhà với những con người xa lạ này,bao nhiêu làn em ở nhà đợi chờ từng giây từng phút anh về với em?
Dù mới có mối quan hệ tình cảm nhưng chị gái em,người em hay tâm sự nhất em cũng cho biết về anh,rồi mẹ em cũng nói còn anh thì sao? Ngày tết hôm đó kể cả anh có cho em sang gặp bà anh e cũng không sang đâu em thề đó nhưng em vẫn nhắc anh để làm gì? Để xem thái độ của anh ra sao thôi? Và em có câu trả lời rồi đó.Vậy theo anh em loại bỏ mối quan hệ nguy hiểm để làm gi? Để rồi khi anh thấy không cần nữa thì anh bỏ em bấu víu vào đâu?
Ngoài anh ấy ra em chẳng để bất cứ mối quan hệ nào khác ,mọi thứ em giải quyết dứt điểm hoàn toàn ,em mất đi quá nhiều mối quan hệ bạn bè ,em chấp nhận vì em không muốn tồn đọng quá nhiều.Còn anh xem anh ấy em dành cho được những gì ngoài cuộc điện thoại mỗi lần rảnh rỗi không? Quen anh ấy gần 1 năm trời em gặp anh ấy bao nhiều lần ,trốn tránh bao nhiêu lần? Đến ngay cả 1 lần ngồi uống nước cùng nhau cũng chưa có.Vậy e cho người ta hạnh phúc ở chỗ nào?Đến bạn bè em anh ấy còn chưa được gặp ai bất cứ 1 lần nào?
Đơn giản vậy đó anh à.chúng ta chẳng chịu hiểu cho nhau,cứ chỉ toàn đẩy nhau ra mà thôi,em đẩy anh về với người,anh đẩy em đến bên người ta.Anh nặng tình chứ em một khi đã quyết tâm dứt với người mình không thể dành  tình cảm rồi thỳ chẳng còn cần gì kể cả là mất hết .Vốn dĩ em đâu có tin vào tình yêu đâu anh,nếu không gặp anh và nhận được tình yêu của anh thỳ em cũng sẽ chẳng đi tìm đâu anh ah.Em nhận nhiều lắm chứ nhưng có cố gắng thế nào em cũng chẳng cho đi được.